City of Ash and Red
For fans of J. G. Ballard and early Ian McEwan, a tense psychological thriller and Kafkaesque parable by the author of The Hole―called “an airtight masterpiece” by the Korean Economic Daily. Distinguished for his talents as a rat killer, the nameless protagonist of Hye-young Pyun's City of Ash and Red is sent by the extermination company he works for on an extended assignment in C, a country descending into chaos and paranoia, swept by a contagious disease, and flooded with trash. No sooner does he disembark than he is whisked away by quarantine officials and detained overnight. Isolated and forgotten, he realizes that he is stranded with no means of contacting the outside world. Still worse, when he finally manages to reach an old friend, he is told that his ex-wife's body was found in his apartment and he is the prime suspect. Barely managing to escape arrest, he must struggle to survive in the streets of this foreign city gripped with fear of contamination and reestablish contact with his company and friends in order to clear his reputation. But as the man's former life slips further and further from his grasp, and he looks back on his time with his wife, it becomes clear that he may not quite be who he seems. From the bestselling author of The Hole, City of Ash and Red is an apocalyptic account of the destructive impact of fear and paranoia on people's lives as well as a haunting novel about a man’s loss of himself and his humanity.

City of Ash and Red Details

TitleCity of Ash and Red
Author
LanguageEnglish
ReleaseNov 6th, 2018
PublisherArcade Publishing
ISBN-139781628727814
Rating
GenreFiction, Horror, Science Fiction

City of Ash and Red Review

  • Faith
    January 1, 1970
    This was a very strange book, but I don’t mean that as a criticism. In a way I think that the blurb gives away too much and it might be better to read it after you have read the book. The unnamed protagonist, referred to only as “the man”, is sent for management training to the home office of his extermination company, based in his skill at killing rats. The home office is in another country, called C, that is in the grips of a contagious and sometimes fatal disease and a general breakdown of so This was a very strange book, but I don’t mean that as a criticism. In a way I think that the blurb gives away too much and it might be better to read it after you have read the book. The unnamed protagonist, referred to only as “the man”, is sent for management training to the home office of his extermination company, based in his skill at killing rats. The home office is in another country, called C, that is in the grips of a contagious and sometimes fatal disease and a general breakdown of society. The man knows no one, has limited language skills, does not seem to have been expected by his home office and soon finds himself homeless. The air is filled with fumigant and the ashes of burning garbage and corpses. “And he grew unhappy at the thought that he might never again run his fingers along the fine grain of ordinary everyday life.” However, as we experience this post apocalyptic world through the point of view of the man, there are hints that perhaps he was always isolated and that the outward manifestations of chaos and coldness in C were just a reflection of the man’s inner state. This book is very well written and comparing its vibe to Kafka is not far fetched. The rat killing was pretty gross, but I suppose it was necessary. I would like to read more by this author. I received a free copy of this book from the publisher.
    more
  • Tony
    January 1, 1970
    I read Hye-Young Pyun's 'The Hole' and really liked it, enough so that it made my 2018 Top-Ten List. So I was happy to see this second novel of hers published in translation. This promised horror and allegory and Kafkaesque-ness. And, for reasons that are unimportant, I have an interest in Korean literature. So, I clicked, and read it immediately upon receipt.But I didn't like it. And, I have to say, I don't think Kafka would have liked it either. The rats and pesticides and garbage are kind of I read Hye-Young Pyun's 'The Hole' and really liked it, enough so that it made my 2018 Top-Ten List. So I was happy to see this second novel of hers published in translation. This promised horror and allegory and Kafkaesque-ness. And, for reasons that are unimportant, I have an interest in Korean literature. So, I clicked, and read it immediately upon receipt.But I didn't like it. And, I have to say, I don't think Kafka would have liked it either. The rats and pesticides and garbage are kind of obvious, as allegories go. And when our protagonist - simply referred to as "the man" - wanders from his current dystopia back to his unpleasant marriage in an obligatory flashback, I found both he and his wife so shallowly drawn that the rats had more personality.A disappointment, for me anyhow, but a quick read.
    more
  • Quân Khuê
    January 1, 1970
    Phảng phất Kafka và gợi nhớ Mù loà của Samarago. Một bất ngờ thú vị từ Hàn Quốc.
  • Joseph
    January 1, 1970
    City of Ash and Red is a Korean story that strikes fear and uneasiness into the reader. The unnamed lead character and narrator works for an extermination company. He's not the best employee but gets to work at the big office in Country C. Countries and cities are represented by single letters which are not shorthand but signify places unknown to the reader. The reader will not think that country C is North Korea, Poland, or Canada; it is someplace the reader has never been. There is a sense of City of Ash and Red is a Korean story that strikes fear and uneasiness into the reader. The unnamed lead character and narrator works for an extermination company. He's not the best employee but gets to work at the big office in Country C. Countries and cities are represented by single letters which are not shorthand but signify places unknown to the reader. The reader will not think that country C is North Korea, Poland, or Canada; it is someplace the reader has never been. There is a sense of being lost and to compound that feeling the character also feels lost and disoriented. He loses all contact with his home country. He also learns he is suspected in the murder of his ex-wife. The book takes the reader on a dark, twisting course. In a city where trash piles high, rats thrive, and swirling mists of sprays that are supposed to control the spread of an epidemic cover everything a foreigner must find his way out or in.Translator Sora Kim-Russell does an outstanding job in translating the story to English while keeping the original feel and intent of the story. Horror seems to have different flavors in different cultures. Part of the stories appeal is that is outside of the Western or American norm.
    more
  • Olga Kowalska (WielkiBuk)
    January 1, 1970
    „Popiół i czerwień” Pyun Hye-Young to kolejny, niezwykły południowokoreański tytuł, który stanowi niepodważalny dowód na to, iż literatura Wschodu dla nas Europejczyków wciąż zdaje się być nieodgadnioną, piękną i mroczną zagadką. Z jednej strony czytelnik otrzymuje lekturę niemal lekką, napisaną zdecydowanym, prostym językiem, który przenika się z przyjemnością. Z drugiej natomiast strony, powracają tu znane przejmujące na wskroś motywy, jak samotność w tłumie, niezrozumiałe poczucie osaczenia i „Popiół i czerwień” Pyun Hye-Young to kolejny, niezwykły południowokoreański tytuł, który stanowi niepodważalny dowód na to, iż literatura Wschodu dla nas Europejczyków wciąż zdaje się być nieodgadnioną, piękną i mroczną zagadką. Z jednej strony czytelnik otrzymuje lekturę niemal lekką, napisaną zdecydowanym, prostym językiem, który przenika się z przyjemnością. Z drugiej natomiast strony, powracają tu znane przejmujące na wskroś motywy, jak samotność w tłumie, niezrozumiałe poczucie osaczenia i zagrożenia, nieopanowana biurokracja, przytłaczająca toną niemożliwych do zrozumienia formularzy, ale przede wszystkich sztywna etykieta, która nawet w chwili największego kryzysu musi być przestrzegana. Natomiast w tym wszystkim odczłowieczony człowiek. Jeden z wielu. Liczba. Anonimowy szczur w oparach absurdu.
    more
  • P42
    January 1, 1970
    RECENZJA FILMOWA - http://bit.ly/p42koreaOdnoszę wrażenie, że w materiale na YT udało mi się zawrzeć pełnię moich wrażeń związanych z lekturą tej książki, dlatego wyjątkowo zapraszam tam.
  • Haiiro
    January 1, 1970
    #2018ReadingChallenge #PopSugar11. A book with your favorite color in the title- Đề tài thảm họa: checked- Không khí u ám: checked- Khai thác tâm lí: checked- Tổng hợp: hmmmmKhông hẳn là fail nhưng cuốn này là điển hình của trường hợp tất cả các khâu đều tốt ngoại trừ khâu kết hợp cuối cùng mà tôi thì chả giải thích rõ ràng được tại sao.Một cốt truyện tương đối giản lược với phần thiết lập không gian cho câu chuyện diễn ra quá lê thê đến nản cả lòng. Đọc phần đầu trong tình trạng liên tục bị out #2018ReadingChallenge #PopSugar11. A book with your favorite color in the title- Đề tài thảm họa: checked- Không khí u ám: checked- Khai thác tâm lí: checked- Tổng hợp: hmmmmKhông hẳn là fail nhưng cuốn này là điển hình của trường hợp tất cả các khâu đều tốt ngoại trừ khâu kết hợp cuối cùng mà tôi thì chả giải thích rõ ràng được tại sao.Một cốt truyện tương đối giản lược với phần thiết lập không gian cho câu chuyện diễn ra quá lê thê đến nản cả lòng. Đọc phần đầu trong tình trạng liên tục bị out ra để nghĩ sang chuyện linh tinh khác. Sách ngắn là vậy lại cũng không có gì khó hiểu về mặt ngữ nghĩa nhưng đọc tuyệt chẳng thấy dễ chịu một tí nào.Nhìn chung Tro tàn sắc đỏ tạo ra tâm trạng mệt mỏi uể oải vì thấy mình dù cố gắng cũng không sao điều khiển được tiết tấu của cuộc đời. Đi lệch một chút thôi quỹ đạo của phần đời tiếp theo liền biến đổi. Anh có thể làm khác đi, nhưng nếu thời điểm đó anh không làm cái "khác đi" đó thì chuyện lại bỗng dưng biến thành không thể, có hối hận thì cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì. Nghĩa là "có thể", nhưng kì thực cũng chẳng khác gì "không thể" cả. Càng lần đường càng thấy tắc hơn.Nghĩ như vậy làm tôi đột nhiên thấy bực tức muốn trút giận lên cái gì đó cho khuây khỏa nỗi hằn học vô cớ xuất hiện trong nội tâm mình. Cái thời tiết này đột nhiên lại thành không đẹp gì cả. Cứ gió với máy mà còn ra quán ngồi một mình là tôi liền rơi vào trạng thái tâm lí xấu xí trầm kha, nghĩ toàn những chuyện làm mình chìm nghỉm, tâm trạng như quả bóng bay bơm hổ lốn cả mớ cảm xúc tiêu cực phập phồng chực nổ. Nhọc hết cả người.Đọc cuốn này, lựa chọn có sai lầm không thì không biết, nhưng thời điểm thì sai quá sai, sai trầm trọng.
    more
  • Bên Phía Nhà Z
    January 1, 1970
    văn chương về thảm họa, đọc ok đó
  • Tâm
    January 1, 1970
    Mình buồn ngủ díp mắt từ lúc 4h chiều, nhưng vẫn cố làm cho xong mấy việc, trong đó có đọc cuốn này. Giờ là hơn 12h đêm, mình cảm tưởng chỉ cần nhắm mắt lại là ngủ một mạch đến khi chuông báo thức reo, nhưng mình vẫn cố viết đôi ba dòng review cho quyển này. Lúc đọc được tầm nửa quyển, mình nghĩ sẽ cho cuốn này 3,5* trở lên. Giờ chỉ cho 3* thôi. Truyện viết tốt nhưng mạch truyện lê thê dông dài quá làm mình oải chết được. Cảm giác như xem một bộ phim với các tình tiết cứ cố bôi ra cho đủ thời lư Mình buồn ngủ díp mắt từ lúc 4h chiều, nhưng vẫn cố làm cho xong mấy việc, trong đó có đọc cuốn này. Giờ là hơn 12h đêm, mình cảm tưởng chỉ cần nhắm mắt lại là ngủ một mạch đến khi chuông báo thức reo, nhưng mình vẫn cố viết đôi ba dòng review cho quyển này. Lúc đọc được tầm nửa quyển, mình nghĩ sẽ cho cuốn này 3,5* trở lên. Giờ chỉ cho 3* thôi. Truyện viết tốt nhưng mạch truyện lê thê dông dài quá làm mình oải chết được. Cảm giác như xem một bộ phim với các tình tiết cứ cố bôi ra cho đủ thời lượng bộ-phim-dài-nhất-phòng-vé. Truyện có nhiều đoạn viết hay phết. Thích nhất là những đoạn mô tả về... chuột, và những gì đang xảy ra trong xã hội như rác rưởi, bệnh truyền nhiễm, người vô gia cư. Về nhân vật chính, ôi, đây là một gã chuẩn "có thì tự kỉ, không có thì tự ti". Những đoạn mô tả thế giới nội tâm của gã rất hay. Nó loé lên cả một vầng sáng... cực đoan, u uất. Cơ mà mình vẫn không thích, không thông cảm được cho thế giới nội tâm rối ren, biến động của gã. Gã làm mình phát mệt!
    more
  • OutlawPoet
    January 1, 1970
    Sometimes you read and love a book, but when you have to explain it to someone, you fumble for words.This is one of those books. In City of Ash and Red, we have a pandemic. It's a quiet one, but a deadly one. Our main character, who remains nameless, is promoted, but that promotion takes into a country beset by disease - a country where he knows no one and can barely speak the language. Once there, he discovers that his ex-wife (back home) has been murdered...and he is the prime suspect.But what Sometimes you read and love a book, but when you have to explain it to someone, you fumble for words.This is one of those books. In City of Ash and Red, we have a pandemic. It's a quiet one, but a deadly one. Our main character, who remains nameless, is promoted, but that promotion takes into a country beset by disease - a country where he knows no one and can barely speak the language. Once there, he discovers that his ex-wife (back home) has been murdered...and he is the prime suspect.But what we have here isn't a murder mystery. Instead, as our nameless character escapes into the city, we have a bleak and horrifying apocalypse - and the story of a lost stranger for whom nothing is familiar dealing with horrors beyond belief.The writing is sparse and surreal. The reader is as much a stranger here as is our narrator.Readers should note that the end isn't quite as concrete as one might like. But it works well for the book and the reader ends up feeling like they've experienced some horrific yet amorphous journey.Well worth the read.*ARC Provided via Net Galley
    more
  • ❄️Nani❄️
    January 1, 1970
    4.5⭐Once again, what an incredibly immersive yet eerily uncomfortable read. The main character, just like in The Hole is an absolute shithead. Really, a first-rate douchebag yet you can’t help but feel a little... sympathy? Towards him. How does she create characters that inspire nothing but a pure physical and psychological torture yet still make you feel for them? The Hole is still my absolute favourite of her books but I enjoyed this just as much. The only reason being that TH suffocated me w 4.5⭐️Once again, what an incredibly immersive yet eerily uncomfortable read. The main character, just like in The Hole is an absolute shithead. Really, a first-rate douchebag yet you can’t help but feel a little... sympathy? Towards him. How does she create characters that inspire nothing but a pure physical and psychological torture yet still make you feel for them? The Hole is still my absolute favourite of her books but I enjoyed this just as much. The only reason being that TH suffocated me with fear all through the end and a racing heart while reading, to me is the secret ingredient to the best reading experience. I just love Pyun Hye-young, what can I say. And I hope all her works get translated as soon as humanly possible.
    more
  • B
    January 1, 1970
    Ko đầu, ko cuối, ko ra mô vào mô, dở người, ất ơ, nhặt lá đá ống bơ 😒
  • Hoang
    January 1, 1970
    Rate: 4/5Đọc xong chỉ thấy buồn buồn thảm thảm kiểu gì ấy. Vẫn còn nhiều điều chưa được giải quyết, nhưng mọi việc cứ thế trôi qua, hoặc là ở cái thời điểm ấy, những việc như vậy không còn quan trọng với người ta nữa.Hay nhất có lẽ là những phân đoạn nhân vật tự hồi tưởng và độc thoại. Hiếm có cuốn nào viết về tâm lý nhân vật lại đọc dễ hiểu như cuốn này. Ngẫm nghĩ một lúc thì có vẻ gì đó giống sự kết hợp giữa Paul Auster và Raymond Carver, theo ý nghĩa tích cực.
    more
  • Nguyễn
    January 1, 1970
    Đọc xong thì đồng ý là 4 sao, tự thân nó xứng đáng vậy chứ không cần phải li dị vợ hay gì. Thấy tiếc tiếc vì với một ý tưởng như thế mà triển khai có tí tẹo thành một cuốn ngắn củn. Đối với mình, khi đọc, nó thiếu cái cảm giác "một chuyến du hành" mà mình rất thích. Nó cũng thiếu luôn những miêu tả chi tiết, những thứ thể hiện năng lực "world building" của tác giả. Tiểu thuyết ngắn thì khó làm được những điều đó.Viết ngắn gọn hoàn toàn có thể là ý đồ của chị ta, tùy phong cách cả thôi. Và không Đọc xong thì đồng ý là 4 sao, tự thân nó xứng đáng vậy chứ không cần phải li dị vợ hay gì. Thấy tiếc tiếc vì với một ý tưởng như thế mà triển khai có tí tẹo thành một cuốn ngắn củn. Đối với mình, khi đọc, nó thiếu cái cảm giác "một chuyến du hành" mà mình rất thích. Nó cũng thiếu luôn những miêu tả chi tiết, những thứ thể hiện năng lực "world building" của tác giả. Tiểu thuyết ngắn thì khó làm được những điều đó.Viết ngắn gọn hoàn toàn có thể là ý đồ của chị ta, tùy phong cách cả thôi. Và không hiểu có phải là do bản chất của văn phạm tiếng Hàn hay không, mà giọng văn đọc rất chán. Nhiều chỗ chẳng khác gì thoại lồng tiếng phim Hàn. Có cảm giác như đọc văn Trung Quốc, kiếm hiệp hay gì: tác giả nói toạc móng heo ra quan điểm của mình, không phải né tránh tính từ trạng từ gì cả, một câu, thế là xong. Tuy nhiên, cũng lạ ở chỗ, chính cái sự ngắn và cái sự chán đó, đi đôi với nhau lại tạo ra một hiệu ứng tích cực: đọc rất nhanh và rất dễ hiểu. Thoát ra khỏi sự mập mờ bay bướm của văn bản, người đọc dễ tập trung hơn vào những giá trị mà câu chuyện mang đến.Căn bản, trên đời này, chuyện gì đen tối cũng có thể đem so sánh được với vợ. Nhiều lúc cứ muốn đâm cho nó một phát, thế là xong. Nhưng đâm thì có giết được không? Hay nó cứ như loài chuột, cứ nhân mãi nhân mãi. Con người cũng vậy, thanh tẩy kiểu gì cho hết? Chúng ta có một sức sống kinh khủng khiếp. Rác rưới, ỉa chảy, virus, thế này thế nọ, giết có chết được ta không? Và cái sự mù mờ mà quan liêu mà chúng ta gây ra cho chính chúng ta, dù cũng mù mờ y như vợ, vẫn không thể làm chúng ta bớt sống đi. Dù cái sự sống đó có gì đẹp cho cam: nó mạnh mẽ và tàn bạo lắm, như chính cái mầm bạo lực nằm sâu bên trong ta vậy. Đụng đến, nó bùng lên thì đừng trách.
    more
  • Silvia Moreno-Garcia
    January 1, 1970
    I've taken to calling it High-Rise if J.G. Ballard took on a whole neighborhood instead of just one luxury apartment building. See my full review at NPR: https://www.npr.org/2018/11/10/665751...
  • Marjorie
    January 1, 1970
    The unnamed narrator is known for his talents as a rat killer. The extermination company he works for has given him what many consider to be a promotion and is sent to Country C. However, when the man gets to Country C, he finds its streets are overrun with rats and piled high with rotting garbage with horrible odors. There’s also a deadly rampant virus going around and men walk around in hazmat suits. When he finds out that his new job has been postponed, he thinks things can’t get any worse. B The unnamed narrator is known for his talents as a rat killer. The extermination company he works for has given him what many consider to be a promotion and is sent to Country C. However, when the man gets to Country C, he finds its streets are overrun with rats and piled high with rotting garbage with horrible odors. There’s also a deadly rampant virus going around and men walk around in hazmat suits. When he finds out that his new job has been postponed, he thinks things can’t get any worse. But his world completely caves in when he contacts someone from home and finds out that his ex-wife has been murdered and he’s the prime suspect.Wow, this author surely knows how to write a gruesome story and keep her readers on edge! Her imagination knows no limits and the world she has created in this book in a bleak, horrendous one. I was very impressed with her book, “The Hole”, but I think this one is even better with a more involved plot. The book has many layers and I think different people will read different meanings into it. I see that “The Hole” has won the 2017 Shirley Jackson Award and I can see why. Her work does remind me of Shirley Jackson’s plus it has that unique Korean touch that I’ve grown to admire.Recommended.This book was given to me by the publisher in return for an honest review.
    more
  • Huy
    January 1, 1970
    Nội dung thì cũng tàm tạm, nhưng mà câu cú cứ cụt lủn thế nào ấy, chưa kể có nhiều đoạn lê thê đọc buồn ngủ kinh khủng khiếp.
  • Audra (ouija.doodle.reads)
    January 1, 1970
    A contagious disease in an unnamed country is upsetting the balance of society, and our unnamed narrator, who thinks he is moving to this country for a job opportunity instead gets lost in a tangled web of bureaucracy, mountains of trash and the vermin that come with it, and questions about the life he left behind. Hye-Young Pyun’s novel The Hole, which won the Shirley Jackson award, felt to me an entirely different style of writing from this book. It is actually impressive how different these b A contagious disease in an unnamed country is upsetting the balance of society, and our unnamed narrator, who thinks he is moving to this country for a job opportunity instead gets lost in a tangled web of bureaucracy, mountains of trash and the vermin that come with it, and questions about the life he left behind. Hye-Young Pyun’s novel The Hole, which won the Shirley Jackson award, felt to me an entirely different style of writing from this book. It is actually impressive how different these books are; I wouldn’t have recognized that they came from the same author. While The Hole is an insular and claustrophobic story that leans heavily on the build of dread throughout and the main character’s lack of ability to do anything about his situation, City of Ash and Red has a much larger story to tell.This book truly owes a great debt to Kafka, whose witty and frustrating satire seems hidden behind many of the books strange hierarchical paths of confusion that seem to swallow the narrator whole. Throughout, he tries to get in touch with the person who supposedly got him the job, but between language barriers, the disease making everyone extra suspicious, the red tape of pointless paperwork that seems to get nothing accomplished, and the fact that point of contact has such a common name that he (or she?) might as well be anyone on the street, he can’t get any information that is useful.The book is very dark and bleak for the character, but at the same time there is a humorous undercurrent at the pure absurdity of his situation, and it is pure Kafka.His journey spirals downward rapidly, his daily life dissolving into something that barely resembles living and his mind deteriorating with his isolation from his mother country and any truth that he thought he knew about himself.Parts of the narrative felt underdeveloped to me and the full impact of the book fell a bit flat, but this has to be one of the more unique and strange apocalyptic narratives I have ever read.My thanks to Skyhorse Publishing for sending me an advance copy of this book to read and review.
    more
  • Mèo lười
    January 1, 1970
    Mình đã kì vọng một chút chút vào VH Hàn sau khi đọc Người ăn chay, Lưỡi. Nhưng lần này mình đã thất vọng, chắc là VH Hàn chỉ nên quẩn quanh chủ đề ẩm thực.Khởi đầu của truyện rất ổn, mình cứ ngỡ sẽ được đọc một cuốn trinh thám hay ho với một mạch truyện lôi cuốn. Những tất cả đã bị phá vỡ khi phân đoạn về cô vợ cũ của nhân vật Anh được lôi vào. Đọc buồn ngủ dã man. Gắng lắm mới xong. 😂😂😂Dù rằng thi thoảng cũng có điểm sáng. Tỉ như việc gắn đời người với Chuột. Bản thân cũng trở thành một con ch Mình đã kì vọng một chút chút vào VH Hàn sau khi đọc Người ăn chay, Lưỡi. Nhưng lần này mình đã thất vọng, chắc là VH Hàn chỉ nên quẩn quanh chủ đề ẩm thực.Khởi đầu của truyện rất ổn, mình cứ ngỡ sẽ được đọc một cuốn trinh thám hay ho với một mạch truyện lôi cuốn. Những tất cả đã bị phá vỡ khi phân đoạn về cô vợ cũ của nhân vật Anh được lôi vào. Đọc buồn ngủ dã man. Gắng lắm mới xong. 😂😂😂Dù rằng thi thoảng cũng có điểm sáng. Tỉ như việc gắn đời người với Chuột. Bản thân cũng trở thành một con chuột to bự bị loài người truy đuổi. Nhân vật rơi vào tình huống kiểu Kafka, nhưng thua xa Kafka. Thành thử ra bạn chán.
    more
  • Daniel Polansky
    January 1, 1970
    A faintly-drawn corporate stooge goes to work as a rat killer in a foreign country, finds himself embroiled in a Kafkaesque nightmare of moral and environmental collapse. Unpleasant but utterly predictable. I didn’t get a lot from this, except for a few facts about rats
    more
  • Steve
    January 1, 1970
    I received this from Netgalley in exchange for an honest review.Very strange book. No real plot or explanation of why things were happening. Not my cup of tea right now, but I may come back and reread this one if only to try to understand it a little better.
    more
  • Adam
    January 1, 1970
    4.5 starsWell, I have no idea what I just read, but I loved almost every word of it. Make no mistake, this book is not for the faint of heart or queasy of stomach. This is a sometimes brutal and disgusting novel, but yet one that kept me captivated and on the edge of every next word, even if I was terrified what it was going to be.I know I'm generalizing, but in my limited exposure to Korean fiction, it is intense, disturbing stuff. But while being those things, also maintains this weird sense o 4.5 starsWell, I have no idea what I just read, but I loved almost every word of it. Make no mistake, this book is not for the faint of heart or queasy of stomach. This is a sometimes brutal and disgusting novel, but yet one that kept me captivated and on the edge of every next word, even if I was terrified what it was going to be.I know I'm generalizing, but in my limited exposure to Korean fiction, it is intense, disturbing stuff. But while being those things, also maintains this weird sense of beauty and decency that is disquieting in and of itself, but it fascinates me completely. And this novel is no different.Truly unique, dynamic novel, and I look forward to reading more of Pyun's work.
    more
  • Kendra
    January 1, 1970
    I can't tell if this was supposed to be dismal or absurdist or both. A nameless male protagonist whose work centers around killing pests is sent to work in a similarly unnamed city far from home, where society has crumbled and the city is filled with trash and pestilence. The protagonist should get no sympathy, however, as he's an admitted rapist and abuser, and as his life and the meaning in it spiral away, well, I cared less and less. I think on the surface this is a metaphor for inhumanity, a I can't tell if this was supposed to be dismal or absurdist or both. A nameless male protagonist whose work centers around killing pests is sent to work in a similarly unnamed city far from home, where society has crumbled and the city is filled with trash and pestilence. The protagonist should get no sympathy, however, as he's an admitted rapist and abuser, and as his life and the meaning in it spiral away, well, I cared less and less. I think on the surface this is a metaphor for inhumanity, and on a deeper level suggests that everyone is capable of violence. Content warning for rape and other violence.
    more
  • Lyzitea
    January 1, 1970
    Zawsze mam problem, żeby napisać kilka słów o danej książce. Czuję, że im lepsza pozycja, tym trudniej jest mi znaleźć język w gębie. Chciałabym podzielić się swoimi emocjami w stosunku do tej książki, ale nie potrafię. Jedyne co mi pozostaje to napisać, ze ta pozycja była naprawdę rewelacyjna.
    more
  • Chi – cuddle.thereader
    January 1, 1970
    3.75/5Cuốn này có những đoạn hơi rời rạc, cảm giác cứ bị đứt mạch truyện sao đó.Bù lại có những đoạn viết rất hay, về chuột, về con người, về nội tâm của nhân vật chính, về những hồi ức của anh ta về cuộc đời trước kia.Còn có những đoạn ngắn về cảnh, đem lại cảm giác bâng khuâng kiểu chiều hoàng hôn doesn’t fine vậy =))So với ‘28’ thì mình thấy yếu hơn thật.
    more
  • Quỳnh Movie (DSL)
    January 1, 1970
    Một trong những cuốn sách viết về cuộc đời bế tắc ngột ngạt. Đỡ hơn truyện của Nhật. Mình đã mong chờ một cái kết cụ thể, nhưng bị hẫng. Rốt cuộc cuộc đời nhân vật chính là như thế nào?Dù sao thì tiểu thuyết đầu tay như vậy cũng khá ổn.
    more
  • Katie Cooper
    January 1, 1970
    Truly one of the strangest novels I've ever read.I'm a big believer that the main character of a story doesn't have to be inherently good, so perhaps that's why I still managed to enjoy this story. The main character is hardly ever sympathetic, if at all. His lack of morality fits nicely with the bleak world in which he is immersed, though, and I enjoyed being disturbed by the total doom and gloom of this fictional world.
    more
  • Cường Hùng
    January 1, 1970
    Một bất ngờ từ văn học Hàn với giọng văn lạnh tanh, dửng dưng đầy u ám mà thật dung dị. Không đầu không cuối, không cốt truyện tử tế, không kết thúc trọn vẹn, nhưng đầy sâu sắc. Sự ấn tượng tới từ những mẫu câu ghép tài tình không dấu phẩy, kéo tò mò và khiến mình bị ngấu nghiến liên tục.Ngắn để đủ sốc. Sốc thực sự.
    more
  • Kasiek
    January 1, 1970
    https://kasiek-mysli.blogspot.com/201...
  • Cẩm
    January 1, 1970
    Cuốn sách nói về một công dân không tên, anh ta được cử sang công ty mẹ ở nước C để làm việc; rồi trong chuyến công tác xa xứ của mình, những sự kiện không mấy dễ chịu bắt đầu đeo bám anh, buộc anh phải gánh chịu chúng cùng nỗi cô độc không ngừng kêu gào từ chính thâm tâm anh.Một công dân không tên thì có gì để kể đến? Thật ra, dĩ nhiên là anh có một cái tên, nhưng dần đà cái tên ấy bỗng nhiên trở nên không được sử dụng, vì ai mà cần sử dụng chúng khi phải trốn chui vào bãi rác, ai mà cần chúng Cuốn sách nói về một công dân không tên, anh ta được cử sang công ty mẹ ở nước C để làm việc; rồi trong chuyến công tác xa xứ của mình, những sự kiện không mấy dễ chịu bắt đầu đeo bám anh, buộc anh phải gánh chịu chúng cùng nỗi cô độc không ngừng kêu gào từ chính thâm tâm anh.Một công dân không tên thì có gì để kể đến? Thật ra, dĩ nhiên là anh có một cái tên, nhưng dần đà cái tên ấy bỗng nhiên trở nên không được sử dụng, vì ai mà cần sử dụng chúng khi phải trốn chui vào bãi rác, ai mà cần chúng khi đã trở thành một gã lang thang trong công viên hay ống cống, phải bới rác để tìm cái ăn? Có lẽ vẫn có người tình cờ cần biết để tiện xưng hô, nhưng một cái tên ngoại quốc, khó phát âm thì lại là chuyện khác. Quên cái tên ấy đi, thử tìm một cái tên dễ dàng hơn ở đây đi, người ta sẽ nhanh chóng quyết định cách định vị một con người: một cái tên phổ biến, có lẽ lại là một ý hay. Được giống với những người còn lại, có lẽ sẽ an toàn hơn rất nhiều. Và, người ta không kể đến anh, vì anh chỉ là một nhân viên tầm thường, ít triển vọng ở nơi làm việc, rồi đột nhiên được cử đi nước ngoài làm việc, chỉ vì anh đã có thể trực diện với con chuột già to tướng, rồi không hề nao núng, anh kết liễu cuộc đời nó trong nháy mắt; khiến cho bao đồng nghiệp bực tức, túm tụm chê bai dè bỉu; mà là chính anh kể về cuộc đời của anh, theo từng một diễn biến tệ hại mà anh gặp phải ở nước C là một ký ức về cuộc sống đã từng của anh xuất hiện; là câu chuyện đàm tíu nơi công sở khiến anh chán ngáy đến mức chỉ muốn được nhanh chóng rời đi, là một mẫu cãi vã với vợ, là những yêu thương thân thuộc mà người vợ mang lại, là những giây phút hạnh phúc mà hẳn nhiên ngay thời điểm ấy anh đã không hề biết được đó chính là hạnh phúc, hay là vì một phút thiếu kiếm chế của anh mà người vợ hạ được quyết tâm đệ đơn li dị; là nào những khổ sở và nào những nhớ nhung; nào là tâm can và ước ao của một con người được phơi bày dưới ánh sáng mờ ảo của bụi và khói và thuốc phòng dịch.Bằng cái giọng điệu lạnh nhạt và chính xác, tác giả đã dắt chúng ta đi qua một giai đoạn ngắn đầy biến động của một con người đáng lý sẽ sống một cuộc sống công sở bình thường bằng những đoạn mô tả chân thực khiến người đọc không khỏi rùng mình từng chặp. Rồi rốt cuộc phải thầm nhủ cuộc đời xin đừng bao giờ buộc cái bản năng sinh tồn đầy tàn nhẫn trong mỗi con người mình được dịp trỗi dậy, và làm bất cứ điều gì nó muốn, đến mức thậm chí là ném đi một con người rồi tự trấn an bản thân rằng mình không phải là người trực tiếp gây nên cái tội lỗi ấy.Đọc cuốn sách khiến mình liên tưởng đến việc đang chiêm ngưỡng một tấm thân trần trụi thật sự với đầy đủ các nép nhăn, những vết xẹo và mình sẽ không tài nào dám khẳng định tấm thân này đẹp đẽ quá hay xấu xí quá; vì mình biết, những vết sẹo có thể sẽ có câu chuyện của riêng nó, và mình sẽ rất hứng thú để được biết trọn vẹn.
    more
Write a review